thang máy mitsubishi chính hãng dao tao lai xe day lai xe hoc lai xe thi bang lai xe công ty to chuc su kien Dầu động cơ ho ca koi mini xe đạp điện Thuoc no nguc cua My dich vu tham tu tu ha noi ho ca koi nem cao su kim cuong gia re Pha Chế Sinh Tố bàn ghế văn phòng thanh lý http://xuongbanghecafe.com công ty in catalo https://duan-knparadise.com/ Bơm nước điện chìm Tui dung ipad Túi PE công nghiệp cong ty in danh thiep
Đọc truyện online
Hiện kết quả từ 1 tới 2 của 2

Chủ đề: Đọc truyện online

  1. #1
    Cơm nát
    Tham gia ngày
    Sep 2015
    Bài gửi
    1
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Đọc truyện online


    Nguồn : đọc truyện online hay

    Có người vừa sinh ra đã được hưởng những điều tốt nhất, lại có những người phải học cách chấp nhận số phận của bản thân. Dù khổ dù đau, vẫn phải tìm cách tiếp tục sống…

    Jung Yunho chưa bao giờ than thân trách phận, anh chỉ biết học và chăm sóc cho người mẹ yếu đuối của mình. Một ngày của anh có lẽ tẻ nhạt hơn rất nhiều so với người khác, cũng khó khăn hơn nhiều. Nhưng mỗi ngày anh đều vui vẻ cố vượt qua.

    Sáng sớm bắt đầu bằng việc mang đồ ăn sáng tới bệnh viện cho mẹ, sau đó đạp xe tới trường, trưa lại vào bệnh viện đến tối đi làm. Trở về nhà là lúc 12 giờ đêm, ngồi vào bàn học đến 2 giờ sáng mới dám đi ngủ.

    Gia đình Yunho không khá giả gì mà ngược lại rất khó khăn. Cha đã đi biệt xứ từ bao năm nay không rõ tung tích, mẹ mắc căn bệnh hiểm nghèo. Không có anh chị em, một mình Yunho phải gánh vác mọi chuyện.

    20 tuổi, anh đang là sinh viên Đại học Quốc gia Seoul, vừa đi học vừa đi làm kiếm thêm tiền chi trả cho sinh hoạt hàng ngày. Đặc biệt là để lo tiền viện phí cho mẹ. Mỗi lần trị liệu tốn một khoản lớn, với kinh tế gia đình anh thì quả thực là rất khó khăn. Công việc không ổn định vì anh vẫn còn là sinh viên. Chỉ có thể làm công việc part time lương thấp.

    Cũng may hiện tại Yunho mới tìm được công việc mới tại một quán bar, lương đương nhiên cao hơn so với những công việc trước đây anh từng làm.

    Yunho ghét nhất là những nơi ồn ào như quán bar, sàn nhảy, … chốn ăn chơi của con nhà giàu. Nhưng lại nhận làm ở đây đơn giản vì trong tất cả các quán bar ở Seoul chỉ có nơi đây là duy nhất theo phong cách yên bình. Tức là không nhạc sàn, không có những ánh đèn xanh đỏ lập lòe chói mắt, không có góc tối với những con người buông thả ngả ngớn lẫn nhau, …

    Nhạc vang lên trong Mirno chỉ là những bài hát đồng quê dịu nhẹ, ánh đèn ấm áp. Trái ngược hoàn toàn so với các quán bar khác.

    Yunho đã làm việc được một tuần, anh nhận ra khách lui tới không nhiều nhưng đều là những người lắm tiền nhiều của tới đây để tìm sự yên bình, hầu hết là khách quen nên chỉ vài lần Yunho đã nhớ hết mặt họ.

    – Yunho, mang rượu ra bàn 3 cho khách – một người đồng nghiệp đưa rượu cho anh, trước khi đi còn dặn thêm – Khách vip, phục vụ cho cẩn thận – rồi lại nhanh chóng đi làm việc của mình.

    – Rượu của quý khách đây ạ – Yunho cẩn thận đặt chai rượu Brandy đắt tiền xuống bàn.

    Quán có quy định khi có khách phải đứng một bên phục vụ. Trừ khi khách không cần mới được đi làm việc khác. Thấy vị khách của mình từ đầu đến cuối mí mắt vẫn nhằm hờ thưởng thức giai điệu Let’s Be Still vang lên trong quán, Yunho biết điều không làm phiền, yên lặng đứng một bên.

    Rảnh rỗi không có việc gì làm, anh hết ngắm trần nhà, ngắm đèn, ngắm bàn ghế, … ngắm hoài đến phát chán chán, không hiểu sao ánh nhìn lại chuyển qua vị khách bên cạnh.

    Phải công nhận người này là mĩ nam nha!

    Con trai gì mà da trắng hơn cả con gái, lông mi còn dài hơn, cong hơn, môi mọng đỏ hơn, … Tuy nhiên khuôn mặt góc cạnh đã phủ định ý nghĩ đây là nữ giả nam của Yunho.

    Sự kết hợp hài hòa giữa các đường nét.Một nét đẹp trung tính mà không phải đặt vào ai cũng phù hợp và…đẹp đến mê người như vậy.

    – Nhìn đủ chưa? – mắt vẫn nhắm hờ, chỉ có hàng lông mày khẽ nhíu lại thể hiện cảm xúc của người khách.

    – Xin lỗi quý khách ! – Yunho vội vã cúi đầu.

    – Nhân viên mới? – Jaejoong lúc này mới chịu mở mắt, chiếu ánh nhìn hờ hững vào anh.

    – Vâng. Tôi mới vào làm được 1 tuần.

    – Họ không nhắc anh sao?

    – Nhắc về chuyện gì ạ? – Yunho ngạc nhiên, còn điều gì mà anh chưa biết sao? Nội quy trong bar anh đều thực hiện tốt. Hay là vị khách này có quy định đặc biệt nào khác?

    Bingo~

    Yunho đoán đúng rồi! Jaejoong nghĩ là nhân viên khác đã quên nhắc anh rằng cậu vào Mirno chưa bao giờ cần phục vụ riêng. Nói thẳng ra là Jaejoong chán ghét có người ở cạnh khi cậu thưởng thức sự yên bình ở nơi đây.

    Thế nhưng sự bất cẩn ngày hôm nay lại khiến cậu cảm thấy thú vị. Nhân viên mới này sở hữu một cái gì đó thu hút ánh nhìn của cậu, đó một vinh hạnh mà chưa một người nào có được.

    – Không có gì. Anh cứ đi làm việc của mình đi.

    Yunho khó hiểu xoay người đi làm việc khác mà không kịp nhận ra nụ cười ẩn ý nở trên môi Jaejoong.

    – Jaejae, lâu lắm rồi không gặp em – Lee Junki, quản lý trẻ tuổi của Mirno đi đâu đó về. Vừa vào bar thấy cậu liền tiến tới niềm nở hỏi thăm.

    – Lâu? Nếu em nhớ không nhầm thì 1 tuần trước em mới tới quán.

    – 1 tuần không lâu sao? Người ta nhớ em đó – Junki giở ra vẻ mặt công tử si tình của mình.

    Và sau đó lập tức nhận được cái lườm xém má của Jaejoong.

    – Lần sau em tới cứ để cậu ta phục vụ – Jaejoong hất cằm về phía Yunho đang đứng ở quầy bartender học cách pha cocktail.

    – Để ý rồi hả? Cậu ta khá tốt tính, là một người hiền lành – Junki mở miệng nói giúp Yunho.

    Anh rất hiểu tính cách cậu, đã nhắm được ai thì sẽ chơi đùa cho đến khi chán rồi quăng như một thứ đồ bỏ đi. Có điều Yunho lại không phải là người để cho Jaejoong đem ra làm trò tiêu khiển như cậu vẫn làm.

    Để dành làm đồ chơi cho Jaejoong là những cô gái lẳng lơ, tô son chát phấn chứ không phải một người tử tế như Yunho.

    Junki ít khi can thiệp đến chuyện Jaejoong ăn chơi ra sao, nhưng là một người trưởng thành, anh muốn cậu hiểu điều gì nên làm, điều gì không nên làm.

    – Hiền lành? Thỉnh thoảng em thay đổi khẩu vị một chút cũng hay đấy chứ – Jaejoong bày ra vẻ thiếu gia hư hỏng của mình, đôi môi quyến rũ nhếch lên tạo thành một độ cong nho nhỏ.

    – Cậu đừng giả bộ không hiểu ý anh.

    – Aizz…hôm nay nói chuyện với anh thật chán. Em về đây. Nhớ “hàng” em đặt rồi đấy nhé – đặt xuống mặt bàn một tờ tiền giá trị không nhỏ, cậu đứng lên quyết định về nhà.

  2. #2
    Administrator
    Tham gia ngày
    Feb 2012
    Bài gửi
    1.891
    Thanks
    633
    Thanked 783 Times in 471 Posts
    Chào bạn VnStar,
    Trước hết thay mặt BQT và các anh em thành viên thuộc diễn đàn Cafemohin.vn xin chào mừng bạn đã tham gia diễn đàn! Để phù hợp với nội quy diễn đàn, Paul Saigon xin chuyển Topic "Đọc truyện online" của bạn vào mục "Gieo gió gặt bão" cho phù hợp hơn!
    Mong bạn hiểu và thông cảm!
    Rất mong sự hợp tác và diễn đàn sẽ được nhiều bài viết đóng góp của bạn trong thời gian tới!!!
    Xin cảm ơn!
    Quân_Paul Saigon
    "IN GOD WE TRUST!!!"
    . Paulsaigon_Mô hình lính và phụ kiện các loại.
    . YM!: paulsaigon@yahoo.com
    . FB: https://www.facebook.com/Shop7pm/photos_albums
    . DĐ: 098 255 3669
    . Địa chỉ: 30 Ích Thiện - P.Tân Thành - Q.Tân Phú - Tp.HCM
    . Chủ tài khoản: TRẦN ĐOÀN QUÂN (Sinh năm 1977)
    . Số tài khoản: 00.71.00.155.2582
    . Ngân hàng Vietcombank (VCB) - Chi nhánh Tp.Hồ Chí Minh

 

 

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  
Powered by vBulletin® Version 4.1.12
Copyright © 2018 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.
Super PM System provided by vBSuper_PM v1.1.1 (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2018 DragonByte Technologies Ltd.
Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 08:01 PM